Monday, January 22, 2007

1 Sem:1 Month- Stress-ful --> 1/2 Stress!

Câu truyện về Daddy diễn biến trong một khoảng thời gian không quá dài- không quá ngắn: "1 Sem + 1 Month +2 days" tại nơi xa xôi ấy. Daddy, vốn là anh học trò- rùi mài kinh sử, tính đến nay đã tròn 2 năm và 1 tháng xa cái tổ ấm - nơi có Me và my Mummy. Thời gian đó với người ở nhà dài biết bao- còn ở nơi ấy có dài không Daddy? Nó trôi nhanh lắm (theo lời Cha kể) bởi những việc: vô hình- hữu hình, mà khó có thể tả xiết.
***
Sem trước (I/06-07) Daddy bắt đầu kế hoạch thi "vượt rào" (Qualifying Exam-mới được áp dụng từ 8/2004- theo t/c của Mỹ)- sau 2 tháng (10 June- 31 July 2006) field-trip tại Hà nội và Huế- để trở chính thức thành: "Ph.D candidate". Đây quả là thời gian thử thách cuả chính bản thân với con người thật của mình; nó đòi hỏi sự kiên nhẫn và sức chiến đấu dẻo dai, cũng như cần "1 tinh thần thép" mà quân AIT thấm nhuần. QE gồm 2 phần-[1] Viết (Comprehensive Written Exam); [2] Báo cáo (Oral exam), tất nhiên qua 1 rồi mới tới 2- theo qui định.
***
Cái topic của Daddy ban đầu gần với từ "Spirit", mà sao làm hoài không ra, vì nó trừu tượng quá. Về sau chuyền thành "Affordances"- cái này nghe lạ lẫm đấy, mà nó có đơn giản đâu... nhất là trong lĩnh vực và phạm trù Daddy đang nghiên cứu. H.u.m.m. đổi một cái, mọi thứ bên trong rối tung lên, nhặt phần này vào hay bỏ phần kia ra, đúng như 1 mớ bòng bong. Ôi trời!
***
Thời gian trôi, kỳ hạn ngày càng đến gần, cũng stress lắm đó. Với nỗ lực tiếp cận "Súp" thường xuyên hơn, Daddy đã fixed được ngày cho cái "Exam 1" để làm- nó có tới 5 câu hỏi lớn (5Q-?) và mỗi câu có 2-3 câu hỏi nhỏ (2-3q-?) và để trả lời cần những con chữ- kéo dài tới 24 trang (khoảng 7.500 từ) trong 1 tuần (chính xác)- Khoảng thời gian điên đầu đấy!
***
Như yêu cầu, ngày 20/12 phải nộp. Mọi chuyện tạm dừng khi mùa Noel về và Tết Tây đến. Đỏ "con mắt" để tìm ra chuyến bay về Hà nội- sao mà khó thế! "hết vé": bài ca quen thuộc trong dịp này. Thời gian trôi- lúc nhanh rồi lại chậm, đặc biệt, rất chậm khi phải chờ đợi- kết quả thi vẫn "biệt vô âm tín". Sức ép về mặt tâm lý ngày càng "tích tụ" lớn dần theo thời gian, để rồi một ngày (22/1/07) Daddy phát bực- la lên rằng: Tây gì-mà làm ăn quá rùa bò!
***
Bánh xe thời gian quay như vô hạn- lòng ngưòi thì có hạn. Một tháng-hai ngày đã qua mà không thấy hồi âm gì ? lạ thật? Đôi lúc chợt nghĩ: Chắc có vấn đề chăng? Ôi dào (...) kệ ! bài đã nộp và làm hết khả năng rồi- sống thì sống, mà không thì cũng "oạch" sớm thôi! (Daddy usually made fun to his lab-mates by saying: "If he know result soon, then die sooner!" and they kept smilling at that time).
***
Tích tắc, tích rồi lại tắc! Đùng một cái, email từ YP rơi ra (theo dấu hiệu báo có thư tới của incrediMail ), tiêu đề hấp dẫn đây: "Result of ...", thấy hồi hộp quá; TO BE or NOT TO BE? Nào, đối mặt với sự thật đi chứ? Trên bảo dưới có nghe không? Ok ! Chỉ đôi dòng đầu tiên thấy có tín hiệu khả quan và (...) "mừng rồi": "The Dept would like to inform you that you have... p.a.s.s.e.d! Tuyệt vời! Quả bóng "stress" đuợc xì hơi đôi chút và thở phào 1 cái !. Ngay lập tức, tin được loan báo tới những người thân nhất- để cùng chia vui. "Congratulation!" vang lên từ những người bạn cùng tiến bước với Daddy trong đời và trên con đường học thuật. Thanks for all!
***
Đồng hồ đã điểm, những thời khắc cuối cùng của một ngày đã tới. Phải về thôi. Một ngày tốt lành của Cả nhà ! Phần 1 tạm thời kết thúc và mọi việc vẫn còn ở phía trước ! In other words, "Strees-ful --> 1/2 Stress".

No comments: