Tuesday, February 13, 2007
Sunday, February 11, 2007
Mâm ngũ quả
Tết, hầu như không gia đình nào lại thiếu được mâm ngũ quả cũng như thiếu bánh chưng xanh, dưa hành, cành hoa, đôi nến. Nó là sản vật quê hương quen thuộc, có quanh năm hoặc mang tiếng nói của mùa này, vùng khác.
Mâm ngũ quả có nải chuối tiêu, còn xanh, một mầu óng ả, quả nây đều, cái "đầu ruồi" chưa rụng. Nải chuối như bàn tay ngửa, hứng lấy nắng sương đọng thành quả ngọt. Cam Thanh Hà tròn, da đỏ au, bày ngũ quả đẹp như tranh. Cam Bố Hạ mới là quả quý. Nó còn gọi là cam sành vì da sần sùi, ánh xanh chưa tan hết thì mầu vàng đã hiện, xen vào nhau, hòa vào nhau như một thứ sành già lửa, một gam mầu của họa sĩ tài hoa, có thể mua ở mọi quầy hoa quả, nhưng cũng có thể gặp thứ quả tươi vừa hái, đựng trong những cái lồng tre, lồng nứa còn xanh, đan mắt lục lăng của người Bắc Giang, Bố Hạ về Hà Nội sắm tết, mang theo ít cam làm tiền quà bánh tàu xe. Cam Vinh (Xã Ðoài) tròn quả, vàng tươi, nay có thêm quít tầu tròn vo, vỏ xanh.
Thêm đôi quả trứng gà có hình trái đào tiên, quả hồng xiêm xấu mã nhưng loại trồng ở Xuân Ðỉnh lại ngọt lừ. Cần chút đỏ tươi thì thêm quả cà chua, chùm ớt sừng trâu. Muốn óng ánh, sau những món ăn quá béo, mới nhìn đã ứa nước chân răng thì thêm quả khế mọng nước còn vương một nhánh lá xanh cho ta tưởng tượng đến mầu hoa khế tím...
Ðặc biệt nhất là quả phật thủ, chỉ có trên vùng lạnh giá Cao Bằng, Lạng Sơn, tết xuôi về thưa thoảng, nên có người, tết đến, cứ rong ruổi con "phượng hoàng" khắp băm sáu phố phường để tìm anh xe thồ, bà quang gánh mà rước nó về nhà. Ðó là bàn tay Phật chăng, một ngón tay giơ ra như để hướng dẫn cho mùa xuân lối về, còn những ngón khác nắm lại như cầm giữ hương xuân cho khỏi mờ tan. Một quả phật thủ sẽ làm thơm căn phòng ta, như thơm suốt mùa xuân, như thơm từ tết này sang tết khác đầy kỷ niệm, nó cao sang hơn hẳn quả bưởi, quả bòng và cũng quý hơn loài hoa quả bưởi lai mới xuất hiện, vỏ sần sùi, đẹp nhưng chua gắt.
Bàn thờ là nơi trang trọng nhất trong mỗi gia đình, mỗi căn hộ, là nơi để tâm linh ước nguyện có nơi về Tết, nếu thiếu bàn thờ thì cái hoang tàn xô đến, niềm cô quạnh dâng đầy, và hình như ta không còn là người dân Việt nghìn năm trọng tình, hiếu nghĩa, biết ơn tiên tổ. Bàn thờ có chân đèn, chân nến, đỉnh đồng, đài nước, hộp sắc vua phong, tam sự hay ngũ sự... Và ngày Tết, không thể thiếu hương sắc, hình ảnh của mâm ngũ quả.
Ngày nay, đời sống phong phú hơn, mâm ngũ quả có đến thất, đến thập quả cũng cứ được, vì thêm chùm quất chín tròn như những viên ngọc mầu da cam, thêm vài quả quít dẹt, quả táo, quả lê nước ngoài mới nhập về... Gọi là ngũ cũng chỉ là quy ước, nông thôn nhà nghèo, chỉ gồm nải chuối vườn mình, quả bưởi xin được... tuy lỏng chỏng đơn sơ, cũng không sao. Cái tình cái ý chứa đựng vào mâm ngũ quả mới là quan trọng chứ không phải thứ quả đắt tiền mới là quý báu. Ðó là tấm lòng cháu con hiền thảo nghĩ tới tổ tiên, đó là lòng người nghĩ về xóm làng, quê hương, mùa màng, thời tiết.
Riêng phía nam đất nước, mâm ngũ quả có khác đi chút ít. Mâm ngũ quả miền nam luôn có những trái xoài, trái dừa và trái đu đủ. Ba thứ trái này đã làm mâm ngũ quả thành chật chội vì quả nào cũng to, vì thế mà hai bên bàn thờ phải đặt hai trái dưa hấu riêng ra. Nó là trái đất tròn, hay bầu trời đêm một vòm cong sao chưa mọc. Trái dưa hấu thật hợp với mùa nắng Nam Bộ, đi chúc Tết toát mồ hôi, uống ly rượu đế, người đầm đìa mệt nhọc. Bổ một trái dưa hấu, được ấp vành môi đang se khô vào cái ruột mát lạnh của chiếc thuyền rồng mầu đỏ đáy xanh ấy cho nước ngọt và mát lạnh tan vào cơ thể, mới thấy nó quý giá như thế nào, có lẽ tương tự như cái rét cắt ruột phía bắc, được nâng chén trà sen, ấm ran lòng bàn tay sưởi vào thành chén sứ, rồi mới đưa lên miệng để tận hưởng...
Tuy mỗi miền có khác, nhưng là đại đồng, tiểu dị, gặp nhau ở hồn quả, hương cây, vị trái, ở ý nguyện, ở nếp sống văn hiến. Mà đã là ý nguyện thì ai có thể áp đặt được bao giờ. Tuy vậy, tuy không ai áp đặt, nhưng tết mà thiếu mâm ngũ quả thì nó trống trếnh, nó tẻ nhạt. Tết có trăm nghìn thứ để ăn và để chơi, có trăm văn hóa, trăm vật chất, trăm niềm vui nữa. Nhưng Tết Việt Nam không phải là gặt hái niềm vui ở ngoài đường hay nơi công cộng. Quan trọng nhất vẫn là Tết gia đình. Mà gia đình, trung tâm cho mọi con người, bất luận gái trai già trẻ, luôn hướng về để hòa đồng tâm tưởng, là bàn thờ, đặt nơi gian giữa hay nơi cao nhất, sạch sẽ, trang trọng nhất.
Bàn thờ ngày thường có thể đơn sơ, hương hoa nguội lạnh. Tết thì không thể. Tết phải khác. Ba ngày Tết, từ chiều ba mươi đến ngày khai hạ, hóa vàng... hương đèn, lửa thiêng phải luôn thơm ngát, tỏa sáng. Và có thế mới là Tết, mới là Tết Việt Nam.
Thật hạnh phúc được châm một nén nhang cắm vào bát hương mà trước mặt ta, ngang tầm mắt kia là mâm ngũ quả với hình, với hương, với mầu, với sự hài hòa, với những gì mà ta từ đấy nhớ về, mà từ đấy hy vọng ước mong..
Source: Thể thao Văn hóa
Mâm ngũ quả có nải chuối tiêu, còn xanh, một mầu óng ả, quả nây đều, cái "đầu ruồi" chưa rụng. Nải chuối như bàn tay ngửa, hứng lấy nắng sương đọng thành quả ngọt. Cam Thanh Hà tròn, da đỏ au, bày ngũ quả đẹp như tranh. Cam Bố Hạ mới là quả quý. Nó còn gọi là cam sành vì da sần sùi, ánh xanh chưa tan hết thì mầu vàng đã hiện, xen vào nhau, hòa vào nhau như một thứ sành già lửa, một gam mầu của họa sĩ tài hoa, có thể mua ở mọi quầy hoa quả, nhưng cũng có thể gặp thứ quả tươi vừa hái, đựng trong những cái lồng tre, lồng nứa còn xanh, đan mắt lục lăng của người Bắc Giang, Bố Hạ về Hà Nội sắm tết, mang theo ít cam làm tiền quà bánh tàu xe. Cam Vinh (Xã Ðoài) tròn quả, vàng tươi, nay có thêm quít tầu tròn vo, vỏ xanh.
Thêm đôi quả trứng gà có hình trái đào tiên, quả hồng xiêm xấu mã nhưng loại trồng ở Xuân Ðỉnh lại ngọt lừ. Cần chút đỏ tươi thì thêm quả cà chua, chùm ớt sừng trâu. Muốn óng ánh, sau những món ăn quá béo, mới nhìn đã ứa nước chân răng thì thêm quả khế mọng nước còn vương một nhánh lá xanh cho ta tưởng tượng đến mầu hoa khế tím...
Ðặc biệt nhất là quả phật thủ, chỉ có trên vùng lạnh giá Cao Bằng, Lạng Sơn, tết xuôi về thưa thoảng, nên có người, tết đến, cứ rong ruổi con "phượng hoàng" khắp băm sáu phố phường để tìm anh xe thồ, bà quang gánh mà rước nó về nhà. Ðó là bàn tay Phật chăng, một ngón tay giơ ra như để hướng dẫn cho mùa xuân lối về, còn những ngón khác nắm lại như cầm giữ hương xuân cho khỏi mờ tan. Một quả phật thủ sẽ làm thơm căn phòng ta, như thơm suốt mùa xuân, như thơm từ tết này sang tết khác đầy kỷ niệm, nó cao sang hơn hẳn quả bưởi, quả bòng và cũng quý hơn loài hoa quả bưởi lai mới xuất hiện, vỏ sần sùi, đẹp nhưng chua gắt.
Bàn thờ là nơi trang trọng nhất trong mỗi gia đình, mỗi căn hộ, là nơi để tâm linh ước nguyện có nơi về Tết, nếu thiếu bàn thờ thì cái hoang tàn xô đến, niềm cô quạnh dâng đầy, và hình như ta không còn là người dân Việt nghìn năm trọng tình, hiếu nghĩa, biết ơn tiên tổ. Bàn thờ có chân đèn, chân nến, đỉnh đồng, đài nước, hộp sắc vua phong, tam sự hay ngũ sự... Và ngày Tết, không thể thiếu hương sắc, hình ảnh của mâm ngũ quả.
Ngày nay, đời sống phong phú hơn, mâm ngũ quả có đến thất, đến thập quả cũng cứ được, vì thêm chùm quất chín tròn như những viên ngọc mầu da cam, thêm vài quả quít dẹt, quả táo, quả lê nước ngoài mới nhập về... Gọi là ngũ cũng chỉ là quy ước, nông thôn nhà nghèo, chỉ gồm nải chuối vườn mình, quả bưởi xin được... tuy lỏng chỏng đơn sơ, cũng không sao. Cái tình cái ý chứa đựng vào mâm ngũ quả mới là quan trọng chứ không phải thứ quả đắt tiền mới là quý báu. Ðó là tấm lòng cháu con hiền thảo nghĩ tới tổ tiên, đó là lòng người nghĩ về xóm làng, quê hương, mùa màng, thời tiết.
Riêng phía nam đất nước, mâm ngũ quả có khác đi chút ít. Mâm ngũ quả miền nam luôn có những trái xoài, trái dừa và trái đu đủ. Ba thứ trái này đã làm mâm ngũ quả thành chật chội vì quả nào cũng to, vì thế mà hai bên bàn thờ phải đặt hai trái dưa hấu riêng ra. Nó là trái đất tròn, hay bầu trời đêm một vòm cong sao chưa mọc. Trái dưa hấu thật hợp với mùa nắng Nam Bộ, đi chúc Tết toát mồ hôi, uống ly rượu đế, người đầm đìa mệt nhọc. Bổ một trái dưa hấu, được ấp vành môi đang se khô vào cái ruột mát lạnh của chiếc thuyền rồng mầu đỏ đáy xanh ấy cho nước ngọt và mát lạnh tan vào cơ thể, mới thấy nó quý giá như thế nào, có lẽ tương tự như cái rét cắt ruột phía bắc, được nâng chén trà sen, ấm ran lòng bàn tay sưởi vào thành chén sứ, rồi mới đưa lên miệng để tận hưởng...
Tuy mỗi miền có khác, nhưng là đại đồng, tiểu dị, gặp nhau ở hồn quả, hương cây, vị trái, ở ý nguyện, ở nếp sống văn hiến. Mà đã là ý nguyện thì ai có thể áp đặt được bao giờ. Tuy vậy, tuy không ai áp đặt, nhưng tết mà thiếu mâm ngũ quả thì nó trống trếnh, nó tẻ nhạt. Tết có trăm nghìn thứ để ăn và để chơi, có trăm văn hóa, trăm vật chất, trăm niềm vui nữa. Nhưng Tết Việt Nam không phải là gặt hái niềm vui ở ngoài đường hay nơi công cộng. Quan trọng nhất vẫn là Tết gia đình. Mà gia đình, trung tâm cho mọi con người, bất luận gái trai già trẻ, luôn hướng về để hòa đồng tâm tưởng, là bàn thờ, đặt nơi gian giữa hay nơi cao nhất, sạch sẽ, trang trọng nhất.
Bàn thờ ngày thường có thể đơn sơ, hương hoa nguội lạnh. Tết thì không thể. Tết phải khác. Ba ngày Tết, từ chiều ba mươi đến ngày khai hạ, hóa vàng... hương đèn, lửa thiêng phải luôn thơm ngát, tỏa sáng. Và có thế mới là Tết, mới là Tết Việt Nam.
Thật hạnh phúc được châm một nén nhang cắm vào bát hương mà trước mặt ta, ngang tầm mắt kia là mâm ngũ quả với hình, với hương, với mầu, với sự hài hòa, với những gì mà ta từ đấy nhớ về, mà từ đấy hy vọng ước mong..
Source: Thể thao Văn hóa
Friday, February 9, 2007
Thursday, February 8, 2007
Mùng 1 Tết vào ngày 17-2.
Theo Ban Lịch Nhà nước: quyết định 134/2002/QĐ-TTg ngày 14-10-2002 của Thủ tướng Chính phủ- có nêu rõ: Lấy múi giờ thứ bảy theo hệ thống múi giờ quốc tế làm giờ chính thức của Việt Nam.
***
Căn cứ vào đó có thể thấy giờ pháp định Việt Nam là giờ múi bảy, hơn giờ pháp định Anh bảy giờ, lệch giờ pháp định Nhật Bản hai giờ, kém giờ pháp định Trung Quốc là một giờ. Do giờ bắt đầu khởi ngày khác nhau mà ngày âm lịch khác nhau, dẫn đến tháng đôi khi lệch nhau và ăn Tết cũng lệch nhau. Ngày lịch Nhà nước được tính theo giờ pháp định Nhà nước, do mỗi quốc gia quy định theo chuẩn phân chia múi giờ quốc tế và biên giới tự nhiên từng nơi. Trung Quốc chạy dài trên 5 múi giờ từ Tây sang Đông, từ múi thứ năm đến múi thứ chín. Nước này chọn múi tám qua Bắc Kinh làm giờ pháp định.
***
Việt Nam chọn múi bảy qua thủ đô Hà Nội làm giờ chính thức để tính lịch. Tính từ giờ chuẩn quốc tế thì giờ Việt Nam ghi là GMT+7, còn giờ Trung Quốc là GMT+8. Đó là nguyên nhân ngày Tết Nguyên đán có sự lệch nhau.
Cuối thế kỉ XX, có 3 lần Tết Việt Nam lệch Tết Trung Quốc một ngày hoặc một tháng. Tháng đủ và tháng thiếu khác nhau nhiều lần. Đó là:
- năm Mậu Thân (1968) và Kỷ Dậu (1969), trước một ngày;
- ất Sửu (1985) trước một tháng.
***
Trong thế kỉ XXI, có 3 ngày Tết Nguyên đán vào các năm 2007, 2030 và 2053 của Việt Nam đến trước Tết của Trung Quốc 1 ngày.
***
Riêng đối với ngày Tết Nguyên đán 2007, cần hiểu như sau: điểm sóc (trong lịch âm quy định ngày đầu tháng là ngày không trăng, gọi là ngày sóc; ngày giữa tháng trăng tròn gọi là ngày vọng) tính cho ngày mùng 1 Tết là 16 giờ 15 phút 23 giây. Nếu cộng bảy giờ là 23 giờ 15 phút 23 giây, vẫn trong ngày nên lịch Việt Nam ghi mùng 1 Tết âm đúng với ngày 17-2 dương lịch là hoàn toàn đúng. Nếu cộng tám giờ thì sang ngày hôm sau nên lịch Trung Quốc ghi mùng một Tết vào ngày 18-2 dương lịch là đúng với lịch của họ. Ngày dương và ngày can chi vẫn như nhau...
***
Wednesday, February 7, 2007
Daddy at CL of NUS.
The picture, which was so cool actually, was taken today-night after dinner at Enzin canteen, on 07 Feb 07 by uncle Fat's camera while looking for futher materials, as a famous actor on wide-screen movie- Hey, have you seen? can only be appeared in my blog ha.ha.ha, to revise the research beyond his sup's feedback. Hopefully, it would be fine after Lunar New Year 2007. Don't worry- Be happy! Daddy.TẾT CỘI NGUỒN
***
Ý nghĩa Tết
Tết do chữ Tiết mà ra, là “thời gian” đặc biệt đã được ấn định trong năm. Theo Âm Lịch hay lịch ta, trong một năm có nhiều Tết, chẳng hạn như, Tết Đoan Ngọ, Tết Trung Thu, Tết Trùng Cửu, Tết Nguyên Đán hay Tết Cả. Tết quan trọng và lớn nhất trong năm của người Việt Nam là Tết Nguyên Đán (Nguyên là bắt đầu hay đầu tiên, Đán là buổi sớm mai) Nguyên Đán là ngày đầu tiên của một năm mới âm lịch, tức là ngày mồng một tháng Giêng ta. Vì Tết Nguyên Đán là Tết lớn nhất trong năm, cho nên người ta còn gọi là Tết Cả. Để khỏi nhầm lẫn với dương lịch, Tết Nguyên Đán cũng còn được gọi là Tết Ta (trong khi mồng một tháng Giêng dương lịch thì gọi là Tết Tây)
***
Chúc Tết và mừng tuổi
Sáng sớm mồng một Tết hay ngày “Chính đán”, mọi sinh hoạt ngừng lại, các con cháu tụ họp ở nhà tộc trưởng để lễ Tổ Tiên chúc tết ông bà, các bậc huynh trưởng và mừng tuổi lẫn nhau. Theo tục lệ, cứ năm mới tới, kể cả người lớn lẫn trẻ con, mỗi người tự nhiên tăng lên một tuổi. Bởi vậy ngày mồng một Tết là ngày con cháu “chúc thọ” ông bà và các bậc cao niên; và các người lớn thì “mừng tuổi” các trẻ em một cách cụ thể bằng những đồng tiền mới bỏ trong những “phong bao”. Tục này ở miền Nam quen gọi là “lì xì”. Tiền mừng tuổi mà mình nhận được trong ngày tết gọi là “Tiền mở hàng”. Xưa còn có lệ cho tiền phong bao với số tiền lẻ (chứ không phải là tiền chẵn). Ngụ ý tiền này sẽ sinh sôi nảy nở thêm nhiều.Về chúc Tết, trong ba ngày Tết, những thân bằng quyến thuộc, hoặc những người phải chịu ơn người khác thường phải đi chúc Tết và Mừng Tuổi gia chủ; sau đó xin lễ ở bàn thờ Tổ Tiên của gia chủ. Tục này ngày nay ít còn, vì thì giờ eo hẹp, đường xá xa xôi cho nên đã được thay thế bằng những thiệp “Chúc Mừng Năm Mới” hay “Cung Chúc Tân Xuân”.
***
Source: TNTP
Source: TNTP
Monday, February 5, 2007
Cậu bé 6 tuổi với hai giải thưởng phát minh
Đó là Hoàng Thân, sinh ngày 5-3-2000, học sinh Trường Tiểu học Đại Kim - Hà Nội. Cậu bé này đã được Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Đặng Huỳnh Mai đặc cách cho học lớp 3
Bất cứ ai gặp bé Hoàng Thân lần đầu tiên cũng đều bị cuốn hút vì gương mặt bầu bĩnh, thông minh. Và cũng ít ai biết bé Thân là người dân tộc Tày, sinh ra ở bản Duyên, xã Tân Thịnh, huyện Định Hóa, Thái Nguyên.
Thuộc bảng cửu chương lúc 3 tuổi
Bố mất sớm, bé Thân sống với mẹ và ông bà ngoại. Năm 2003, ông Cung Văn Hóa, người bạn già của ông ngoại bé Thân, từ Hà Nội lên chơi đã hết sức bất ngờ khi thấy cậu đọc một cách tự nhiên dòng chữ “Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe” trên vỏ bao thuốc lá. Ngạc nhiên vì khả năng này của bé Thân, ông Hóa lấy trong túi ra mấy cái danh thiếp, Thân vẫn đọc vanh vách tên, tuổi, địa chỉ trên các danh thiếp đó. Lo ngại tài năng của bé bị mai một nếu thiếu điều kiện chăm sóc, từ năm 2003 ông Hóa đã xin đón Thân về Hà Nội nuôi nấng, dạy dỗ.
Về Hà Nội, được sống trong môi trường mới, bé Thân có điều kiện để phát huy năng khiếu của mình. Em dễ dàng thuộc bảng cửu chương, vốn là một “thử thách” đối với học sinh tiểu học. Ông Hóa mua các bộ sách giáo khoa toán, tiếng Việt lớp 1 rồi lớp 2, Thân chỉ học vài ba tháng là hết. Không những vậy, các phép chia có số dư hay phép tính diện tích hình chữ nhật, hình vuông đều được em làm dễ dàng.
Làm mô hình “Học toán nhanh” lúc học mẫu giáo
Năm 2004, lúc bé Thân lên 4, ông Hóa xin cho em đi học lớp mẫu giáo. Trong khi cô giáo ngồi đọc truyện cho các cháu mẫu giáo, thì cậu bé này lại ngồi đọc... báo. Năm 2005, khi được 5 tuổi, Thân đã đọc thông viết thạo, ông Hóa đã cất công lên Bộ GD-ĐT, Hội đồng Đội Trung ương xin cho Thân sớm được đi học nhưng không được.
Cũng trong năm này, cuộc thi Sáng tạo dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên nhi đồng lần thứ nhất do Trung ương Đội Thiếu niên Tiền phong tổ chức, ông Hóa gửi mô hình “Học toán nhanh” của Thân đi thi. Đây là một dụng cụ học tập do chính em nghĩ ra. Từ vỏ nhựa của những viên thuốc tễ ông uống hằng ngày, Thân đã gom lại rồi thực hiện các phép tính cộng trừ nhân chia, giống như que tính nhưng trực quan và nhanh hơn rất nhiều.
Thân đã giành giải cho tác giả nhỏ tuổi nhất. Khi đi thăm và tặng quà học sinh đoạt giải, Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Đặng Huỳnh Mai đã hết sức bất ngờ trước một thí sinh nhỏ tuổi mà lại có một sáng tạo hiệu quả như vậy. Bà quyết định giao cho Công ty Thiết bị giáo dục số 1 sản xuất mô hình này để đưa vào giảng dạy và học tập. Bà quyết định đặc cách cho em vào học lớp 1, thậm chí học lớp 2 hoặc lớp 3 nếu Thân đáp ứng được.
Ngay ngày đầu tiên đến trường, Thân đã học ngay lớp 1, rồi lớp 2. Ngày hôm sau Thân học luôn chương trình lớp 3 và cậu vẫn học được. Tuy nhiên, do thấy việc học như thế sẽ khó cân bằng được nên ông Hóa đã xin cho Thân học ở lớp 2. Tại lớp học, Thân đã khiến cô giáo ngạc nhiên bởi trình độ của em không có sự khác biệt nào so với các học sinh hơn mình tới 2 tuổi.
Như mảnh đất khô, bao nhiêu nước cũng không đủ
Ông Cung Văn Hóa vốn là cán bộ ngành văn hóa nghỉ hưu, thời gian rảnh rỗi ông đều dành chăm sóc bé Thân. Trong căn nhà nhỏ bé đơn sơ ở một xóm trọ Phường Định Công, hằng ngày ông Hóa vẫn kèm cặp, chỉ dạy việc học cho bé Thân. Ông bảo Thân học như mảnh đất khô, bao nhiêu nước cũng không đủ. Trong cậu bé này luôn thường trực câu hỏi: “Tại sao?” và “Vì sao lại thế?”
Một lần xem trên tivi thấy cảnh chặt phá rừng, cậu bé đặt câu hỏi: “Lâm tặc là gì? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu rừng ngày càng bị tàn phá nặng nề?”. Cậu bé đã tìm hiểu và mô hình “Rừng! Vàng!” đã ra đời. Kỷ yếu cuộc thi Sáng tạo thanh thiếu niên, nhi đồng toàn quốc lần 2 ghi: “Đây là mô hình thể hiện rừng, cây, núi, sông bằng đèn xanh, đỏ nhấp nháy.
Những vùng đất không có cây xanh được thể hiện bằng màu hồng, thiên tai, lũ lụt gây nên sụt lở, tàn phá nhà cửa, hoa màu... được thể hiện bằng bóng đèn đỏ nhấp nháy. Chính ý tưởng này của Thân mà Ban Tổ chức cuộc thi Sáng tạo thanh thiếu niên nhi đồng toàn quốc lần thứ 2 năm 2006 đã trao giải ba cho tác phẩm của em. Hai lần đoạt giải, đó có thể coi là một kỳ tích đối với một cậu bé mới 6 tuổi. Dự định, năm 2007 Thân sẽ tiếp tục tham gia cuộc thi với mô hình “Cẩm nang” và mô hình “Học môn lịch sử”.
Source: here
Saturday, February 3, 2007
Subscribe to:
Posts (Atom)


