Thursday, July 24, 2008

Musical Fountain (Magical Sentosa)

Musical Fountain hay Nhạc nước (chủ đề: Bài hát của mẹ Biển cả)- biểu diễn tại Sentosa, Singapore. Show diễn này hiện nay đã dịch chuyển sang vị trí và kịch bản mới từ đầu năm ngoái. Dưới đây là show diễn tớ đã xem tháng 6. 2005; thật tiếc là buổi diễn cuối cùng của nó đã kết thúc vào ngày 26.3.2007.

Đây là những bức hình do chính Ông Nội yêu quí của tớ ghi lại đấy, nó thật sinh động và rất đẹp phải không!!!.

Chuẩn bị sẵn sàng chưa? Bắt đầu xem "Show Online" nhé!



The Story of new Show (Songs of the Sea)


Li, a young man gifted with a charming voice, is singing by the sea with his friends when he is stunned by the sudden vision of a beautiful sleeping girl, Princess Ami. Guided by a group of mischievous Sea Creatures, Li learns that she’s under the spell of an enchanted village...What happens next?

Tuesday, July 15, 2008

Giúp con giảm áp lực tâm lý trước kỳ thi

Kỳ thi tốt nghiệp đã qua, nhưng kỳ thi đại học đang đến gần. Quá trình ôn thi của các thí sinh cũng bước vào thời điểm nước rút. Trong khi dồn hết tâm sức vào việc ôn thi, các thí sinh cũng phải chịu áp lực rất lớn. Thực tế cho thấy, trước khi thi có tới 61,1% thí sinh cảm thấy có áp lực về tâm lý.

Nguyên nhân chính là vì phần lớn việc ghi nguyện vọng của thí sinh là do cha mẹ lựa chọn, chứ không phải lựa chọn của bản thân thí sinh. Bản thân thí sinh không muốn gánh chịu hậu quả thi cử, nên thí sinh không còn gánh nặng về tâm lý, xuất hiện hiện tượng mỏi mệt, chán nản.

Thứ hai là con cái không tiếp thu bất cứ tin tức gì về thi cử của cha mẹ, nguyên nhân chính là do ôn thi quá căng thẳng, bản thân không nắm được nhiều tin tức, lại mong trong một thời gian ngắn học được nhiều và nhớ được kỹ, thế nhưng càng như vậy thì hiệu quả học tập của thí sinh lại càng thấp, lại càng hoài nghi về trình độ của mình.

Xét trên góc độ tâm lý, học tập tiến bộ đến một giai đoạn nhất định sẽ xuất hiện tình trạng phát triển chậm. Đó là việc bình thường, thế nhưng thí sinh lại có yêu cầu quá cao, sợ mình không bằng bạn bè, nên cảm thấy bồn chồn lo lắng.

Lúc này, các thí sinh cần nhất là sự ủng hộ về tinh thần của cha mẹ. Những sự chăm sóc ân cần về vật chất, những lời chuyện trò thoải mái... chính là liều thuốc tinh thần mang lại hiệu quả tốt hơn nhiều những tư vấn của chuyên gia hay những bài giảng trên báo chí. Các chuyên gia tâm lý đề nghị phụ huynh thường xuyên khích lệ, chuyện trò với con cái.

Một lời cổ vũ của cha mẹ có khi còn quan trọng hơn hàng chục lần những lời kiến nghị của chuyên gia, là cách giảm áp lực tốt nhất. Nếu như trạng thái đã ảnh hưởng đến tinh thần học tập và sinh hoạt bình thường của thí sinh, thì phụ huynh nên kịp thời đưa con đi tư vấn tâm lý để nhận được sự giúp đỡ của chuyên gia tâm lý.

Ngoài việc giảm bớt áp lực, trước khi thi các thí sinh cần phải điều chỉnh tốt 3 mặt là: sinh lý, tâm lý và tư duy.

Việc đầu tiên là phải đảm bảo giấc ngủ, một ngày phải ngủ ít nhất 8 giờ, buổi trưa phải đảm bảo ngủ 40 phút.

Hai là ăn uống phải đầy đủ và hợp lý. Phải ăn đủ, ăn ngon, những loại thức ăn thanh đạm, hợp vệ sinh.

Ba là phải tăng cường rèn luyện sức khỏe, chú ý phòng bệnh. Trạng thái tâm lý lại càng quan trọng, vì đến giai đoạn này là cuộc đọ sức về tâm lý, vì năng lực nói cho cùng tức là phải điều chỉnh tâm lý đến một tâm trạng bình thường, vì tâm trạng tốt sẽ ôn thi và thi cử được tốt hơn.

Quan trọng nhất là phải điều chỉnh tư duy cho tốt. Các chuyên gia tâm lý kiến nghị, một tuần trước khi thi, căn cứ theo giờ thi chính thức của từng môn, buổi sáng chủ yếu ôn những môn thi buổi sáng, buổi chiều ôn thi những môn thi buổi chiều và phải cố gắng không đi lại, không đi nhà vệ sinh trong thời gian như thi chính thức. Kiên trì trong khoảng một tuần, thì trạng thái tư duy sẽ tương đối ổn định, đến khi thi tư duy đã thành quán tính.

Source: HNM

Wednesday, July 9, 2008

Triển lãm tranh hè 2008- lần thứ nhất.

Bức số 1. Mặt Nạ

Bức số 2: Lọ hoa và trái cây

Bức số 3: Gà gáy sáng

Saturday, July 5, 2008

DÒNG SÔNG KÝ ỨC TUỔI THƠ 1-8.

Cùng với chuyển động của trái đất, vòng quay kim đồng hồ- thời điểm nhận biết thế giới xung quanh đã tới từ "Ngày này"- 8 năm về trước. Ngày mà âm thanh “oe- oe” hòa lần niềm vui khôn tả của Mẹ, của Cha và Ông Bà sau những tháng ngày thai nghén, chờ đợi và hy vọng. Một thiên thần- là sự kết tinh của tạo hóa, của trời đất và cha -mẹ, đã hiện ra trong niềm vui cùng sự chào đón của mọi người. Đó chính là tớ- một cu tí bé xíu thiêm thiếp sau "lời chào đầu tiên” với thế giới của vạn vật hấp dẫn, của một gia đình ấm áp và đầy tình yêu thương.


Thời gian thấm thoát trôi, những trang ký ức dần được lật mở lại -nhắc nhở một thời khắc khó quên và tiến trình phát triển- đan xen những sự kiện theo năm tháng. Kể từ ngày oe- oe đó, những ngày tiếp theo là ngày tớ thoái mái nhất: oe- oe, cười, thức giấc hay buồn ngủ lúc nào tùy ý. Chắc chắn Mẹ, Ông Bà tha hồ mà chạy theo đến mệt nhoài cho mà xem.


Sau ngày thôi nôi, Bố trở về từ cái “chảo lửa Châu Á” (biệt danh của AIT) (6/8/00). Nhìn thấy Bố mừng quá không nói nên lời… rồi oe- oe cái cho oai!. Dịp đó, ngày- đêm, thời gian vẫn là những khái niệm trừu tượng mà tớ chưa phân biệt được, nên mọi người cứ phải bế- ẵm hoài không biết mệt. Nhiều lúc nửa đêm, tớ lại tỉnh như sáo hay ban ngày thì say sưa giấc nồng (tớ ngủ- mọi người thức; tớ thức- mọi người thức theo!!??)

Cái ngày mới biết ngồi- như con búp bê trên đệm, nghiêng ngả, ngã lăn kềnh- càng bất kỳ lúc nào nhưng trông tớ đáng yêu lắm. Đấy là thời gian được ở trong vòng tay ấm áp của Mẹ và tình yêu thương vô bờ bến của Ông- Bà. Cuối mùa hè năm 2001, chuyến xuất ngoại 20 ngày đầu tiên- khi mới hơn 12 tháng tuổi- ở Thái nhân dịp Bố tốt nghiệp AIT ấy thật lạ lầm. Các bạn biết không, tớ đã ngủ say sưa trên địu của mẹ khi xuống sân bay DonMuang (29/7/01) đấy. “Bò- bê” là thế mạnh của tớ khi ấy. Bò khắp nơi- trong SV1- 4B.3, siêu thị Future Park ra tới sân bay, đi đến đâu ai cũng yêu và quý tớ lắm. Nhất là người Tây.


Khi lên 2, niềm vui của tớ nhân lên gấp bội khi Bố về sau khóa học, căn nhà bé nhỏ tràn ngập tiếng cười rộn rã. Những năm sau (2003-04) tớ trong tình yêu thương của Ông- Bà và Bố khi Mẹ đang bận bịu với công việc thật lớn lao ở phương trời tuy xa- mà gần. Khi đó tớ lên 3 đấy.


Một năm tròn trịa- nhỏ nhắn- “lẻ 2” đó trôi thật nhanh cho tới khi Mẹ chuẩn bị lên đường vượt vũ môn ở cái “chảo lửa” ấy. Mẹ mới đi- thấy lâu. Ở đó Mẹ trải qua các kỳ thi và những nỗi nhớ nhà - nhớ tớ sâu sắc. Thời gian dường như không phụ lòng người, thấu hiểu tớ- trôi nhanh hơn để mẹ sớm kết thúc khóa học. Mẹ đã thành công- vượt qua mọi thử thách khó khăn nhất trên con đường học thuật và cuộc sống. Mẹ là người thật tuyệt vời! Con yêu Mẹ vô cùng. Chuyến xuất ngoại lần thứ 2 đúng dịp mùa tốt nghiệp ở AIT, tháng 8/2004. Khi đó Mẹ xuất hiện trong bộ đồng phục thật đẹp của trường. Trông Mẹ thật diệu kỳ!!!. Hai Bố Con chúc mừng Mẹ thật nhiều. Sau buổi lễ, cả nhà có chuyến đi BKK, Pattaya, Authaya và rất nhiều nơi ở đó. Chuyến đi mang nhiều ý nghĩa và kỷ niệm khi lên 4.


Cuối năm đó, nhà tớ có một bộ cánh hoàn toàn mới, to- rộng- đẹp- hiện đại là tác phẩm của Bố- Mẹ tớ đấy. Tớ có một phòng học, ngủ và chơi riêng với khung cảnh đường phố hiện ra trước mắt. Thật tuyệt!.


Đầu năm tiếp sau (2005), tin vui - Bố đi qua Sing để hoàn thành những ước mơ ấp- ủ còn dang dở, tại NUS. Ngôi nhà trở nên rộng rãi hơn- nhưng không vì thế mà bớt vui bởi tớ đã lớn và biết giúp Mẹ, Ông- Bà một số việc rồi đấy. Chuyến xuất ngoại lần 3 vào giữa mùa hè năm đó (tháng 6), 20 ngày, thăm khắp đất nước Sing nhỏ bé và NUS. Thú vị nhất là gặp ông Tây “Goai- Si” – người bạn lớn của Bố. Ông ấy hỏi han bằng tiếng tây- tớ đáp lại bằng tiếng Việt (ngôn ngữ mẹ đẻ). Ghê không?? rồi ông ấy cho một đống kẹo sô-cô-la ngon tuyệt. Cảm ơn ông “Goai-Si” nhé. Cháu quý ông lắm đấy.


Đi thế cũng nhiều rồi, đến lúc tớ phải đi học đây. Vào lớp 1 quả là sự kiện không nhỏ, tớ học ở ngôi trường có truyền thống, khang trang, rộng và đẹp; đặc biệt rất gần nhà Ông- Bà. Năm lớp 1-2E tớ đã học tập đạt học sinh giỏi để tặng Ông- Bà và Bố- Mẹ. Năm học 2007-08 vừa kết thúc đấy các bạn ạ.


Nhớ hè năm ngoái (2007), nhân dịp Bố về- cả nhà đi về quê Nội và Cửa lò (có bài viết phía dưới) và bơi lội hàng tuần ở gần nhà. Thật thích thú. Cả nhà thật vui quá! Tết Nguyên Đán vừa rồi (2008), hai Mẹ-Con sang chơi với Bố ở Sing và tham quan Malaysia- tới tháp PetroNas, truyền hình ở KL, cao nguyên Genlting và thành phố cổ Malacca. Chuyến đi dọc đất nước đạo hồi này thật thú vị và nhiều sự kiện.



Tớ càng ngày càng béo thì phải, nên Mẹ hay gọi là “bé béo”. Tớ thích cái tên đáng yêu đó lắm. Nhưng bây giờ tớ có béo lắm đâu chỉ hơi tròn chút thôi à. Nhân dịp ngày sinh nhật lần thứ 8, bước sang tuổi thứ 9 và vào lớp 3- tớ sẽ quyết tâm học hành tốt hơn, chăm chỉ- năng động và giảm béo cho Ông- Bà, Bố- Mẹ xem.


Các bạn đồng hành cùng tớ nhé. Vòng quay trái đất, hành trình - cuộc sống sôi động lại tiếp tục…


...Nào hãy cùng thổi nến các bạn ơi...


Celebrating MQ's Birthday!


CHÚC MỪNG SINH NHẬT CU TÍ (2000- 08)
HAPPY BIRTHDAY.... CHEERS!