Friday, August 22, 2008

Giúp bé không nhút nhát khi vào cấp 1

Nếu con bạn quá nhút nhát ngay từ hồi còn học mẫu giáo và trong cách làm quen với bạn bè khác, nhắc với bé việc làm quen bạn mới là một thành công rất quan trọng trong cuộc sống.

Những bé có tính nhút nhát thường mất nhiều thời gian để làm quen với môi trường mới hơn so với bé khác. Vì thế, để con bạn không rụt rè khi bước vào cấp 1, trước hết, cha mẹ cần để bé biết rằng: nếu dè dặt và nhút nhát hơn những bạn cùng lớp một chút cũng được nhưng nếu quá nhút nhát thì bé phải cố gắng rất nhiều để hòa đồng với bạn bè.

Ở cương vị là cha mẹ, bạn có nhiệm vụ giúp đỡ con cho tới khi bé cảm thấy thoải mái khi ở hoàn cảnh mới bên ngoài gia đình. Có thể là ở trường cấp 1 hay ở lớp học với nhiều người bạn mới không quen biết.

Trong vài ngày đầu ở lớp học mới, con bạn sẽ cần sự giúp đỡ hơn những đứa trẻ bạo dạn khác. Hãy cố gắng đến lớp học cùng con trước những ngày đầu của năm học để con bạn cảm thấy thoải mái với môi trường mới.

Nếu con bạn quá nhút nhát ngay từ hồi còn học mẫu giáo và trong cách làm quen với bạn bè khác, nhắc với bé việc làm quen bạn mới là một thành công rất quan trọng trong cuộc sống. Nếu nhà trường cho phép, hãy đề nghị cho con bạn được sinh hoạt cùng nhóm với một bạn cùng lớp khác. Nếu chuyển đến trường học mới, hãy xin một bản danh sách học sinh trong lớp mà con bạn sẽ theo học khi có thể.

Qua bản danh sách đó, bạn sẽ biết được học sinh nào sống gần nhà bạn và bạn có thể sắp xếp mấy ngày để cho con làm quen với bạn mới trước khi kỳ học bắt đầu. Ít nhất bằng cách này, bé cũng cảm thấy dễ dàng hòa đồng giữa một “biển người” xa lạ trong ngày đầu đến lớp.

Mỗi năm, con bạn lại mất một khoảng thời gian để quen với lớp học mới của mình. Tuy nhiên dần dần, bé sẽ hình thành được cho mình một thói quen và tạo được mối quan hệ chặt chẽ với giáo viên và bạn bè mới. Hãy nhớ rằng, con bạn không phải ngôi sao của lớp học và cần tạo một sức ép để bé hiểu rằng cha mẹ không thể giúp bé mãi được trong việc hòa đồng với bạn bè.

Thay vào đó, hãy nói cho bé những nhận xét của bạn về sự im lặng, thái độ trầm ngâm trong cuộc sống của bé để giúp bé thấy thoải mái với chính mình. Nói chung, bạn cố gắng tạo sự cân bằng cho bé: khuyến khích bé đón nhận cơ hội hòa nhập với những người khác nhưng lại để bé có những hướng đi của riêng mình.

Cha mẹ cũng nên chú ý bởi những đứa trẻ lớn hơn trong lớp bắt đầu có thái độ chia bè phái, trêu ghẹo hay tách ra khỏi những đứa trẻ “khác biệt” ít tuổi hơn chúng. Con bạn có thể sẽ không nói với bạn về chuyện gì đang xảy ra với bé, do đó, bạn cần quan sát các dấu hiệu để giúp con. Ví dụ: con bạn có thể lãnh đạm hơn bình thường, rụt rè... và khi phát hiện ra điều đó bạn cần liên hệ ngay với giáo viên để kiểm tra những gì bạn quan tâm.

Hãy tạo cơ hội để con tin tưởng và kể chuyện cho cha mẹ nghe về các tình huống xảy ra khi con ở trường. Sau đó, cùng bé đưa ra các giải pháp để giúp bé đối phó với những vấn đề xảy ra ngoài mong muốn - ở đây, bạn có thể nhờ cả sự giúp đỡ, hỗ trợ của giáo viên. Con bạn có thể cố gắng lờ đi những lời nhận xét tiêu cực, hoặc sẽ đề nghị giáo viên tham gia can thiệp vào việc đó cho dù bé có thể bị bạn bè gán cho là “kẻ lẻo mép”.

Nếu sự trêu chọc vẫn tiếp diễn, hãy giúp bé nghĩ tới một số cách phản ứng giúp bé tự đứng vững trước những lời trêu chọc mà không cần phải hạ thấp người khác. Nếu con bạn bị bạn mắng: “Mày đúng là con mèo nhát gan!” thì cho bé biết, bé có thể phản ứng lại với bạn bằng câu nói: “Ai cũng nhát trước một cái gì đó!”.

Mục tiêu của bạn ở đây là giúp đứa con bé bỏng của mình làm cho những người bạn hay châm chọc kia phải im miệng mà không cần phải dùng bất cứ lời nhục mạ hay tạo ra hiềm khích nào.

aFamily

Wednesday, August 6, 2008

Hà Nội: Tỷ lệ HS bị tật khúc xạ ngày càng tăng

Tỷ lệ HS được khám bị tật khúc xạ chiếm đến 24%. Phó Giám đốc Chu Hồng Vân nhận định, tỷ lệ HS bị tật khúc xạ ngày càng tăng, đặc biệt tăng đáng kể ở những lớp cuối cấp.


Đợt khám mắt do Bệnh viện Mắt Hà Nội vừa tổ chức cho 18.057 HS tiểu học và trung học thuộc 3 quận, huyện Đống Đa, Thanh Xuân, Từ Liêm, kết quả 4.400 HS có thị lực thấp, chủ yếu là cận thị.


Tỷ lệ HS bị cận thị ngày càng tăng
(HS Trường tiểu học Kim Liên)


Tỷ lệ HS được khám bị tật khúc xạ chiếm đến 24%. Phó Giám đốc Chu Hồng Vân nhận định, tỷ lệ HS bị tật khúc xạ ngày càng tăng, đặc biệt tăng đáng kể ở những lớp cuối cấp.


Hơn nữa, theo bà Vân, phần lớn HS biết bị cận thị nhưng lại không chịu đeo kính hoặc đeo kính không phù hợp, dẫn đến độ cận tăng. Bên cạnh đó, nhiều HS có tật khúc xạ một mắt nhưng không biết dẫn đến bị nhược thị, khi tổ chức khám mới phát hiện ra.


"Những HS này sẽ được khám và kiểm tra lại thị lực trong khoảng tháng 9 tới, sau khi các em đã ổn định bước vào năm học mới", bà Vân cho biết. Trước mắt, bệnh viện đã cấp kính miễn phí cho 1.245 HS có thị lực yếu thuộc diện hoàn cảnh gia đình khó khăn.


BS Vân lưu ý, các gia đình cần quan tâm đến điều kiện và thời gian học tập của trẻ. Không nên cho trẻ sử dụng vi tính liên tục trong nhiều giờ, cần phải có thời gian để mắt được nghỉ ngơi, thư giãn. HS cần được học tập trong điều kiện ánh sáng, kích thước bàn ghế đảm bảo.


"Cần tuyệt đối không cho trẻ đọc các quyển truyện tranh in đen trắng, chữ nhỏ li ti, rất có hại cho mắt. Ngoài ra, HS phải được ăn uống đủ chất, ăn thêm hoa quả có màu đỏ để tăng cường Vitamin A tự nhiên cho mắt", BS Vân nhấn mạnh.


VNN

Anh: Cấm dùng từ “béo phì” với trẻ

Từ tháng 9.2008, cơ quan Kiểm tra sức khoẻ của Anh sẽ không được dùng từ “béo phì” trong các báo cáo sức khoẻ của trẻ dưới 12 tuổi gửi cho phụ huynh. Đây là lệnh cấm vừa được Chính phủ Anh thông qua. Bộ Y tế Anh đã đề nghị diễn tả tình trạng thể trọng của trẻ bằng các từ “thiếu cân”, “đủ cân”, “thừa cân” và “rất thừa cân”. Các kết quả kiểm tra sức khoẻ của trẻ có đầy đủ thông số về chiều cao, cân nặng chỉ được gửi cho phụ huynh kèm theo cảnh báo tình hình sức khoẻ. Các nhân viên y tế thực hiện việc kiểm tra không được gửi kết quả cho bất cứ ai khác, để tránh tình trạng trẻ bị mặc cảm hoặc bị bạn bè chê bai, dẫn đến việc trẻ có những hành động tiêu cực.

Chính phủ Anh lo ngại việc dùng từ “béo phì” trong các báo cáo sức khoẻ sẽ khiến phụ huynh và trẻ bị sốc. Từ “béo phì” đã thành một từ khiến trẻ em mặc cảm. Hiện nay tại Anh, 1/3 trẻ em Anh bị cảnh báo trong tình trạng béo phì nhưng 9/10 cha mẹ có con béo phì hoặc quá cân đều nghĩ chúng “đủ cân”.

SGTT

Tuesday, August 5, 2008

Chuyện linh vật của thế vận hội

Linh vật (mascot) - từ lâu đã trở thành một phần không thể thiếu của mỗi sự kiện thể thao lớn. Bạn có thể thấy điều này khi nhắc tới những linh vật Olympic đã “đi cùng năm tháng” dưới đây...

2.jpg

Waldi- chú chó mình dài được lấy mẫu phỏng theo chú chó có thật mang tên Cherie von Birkenhof đã vinh dự đi vào lịch sử với tư cách linh vật chính thức đầu tiên của Olympic. Xuất hiện tại Thế vận hội Munich 1972, chú cún Waldi mang trên mình màu xanh dương ở đầu và đuôi, còn phần thân là 3 trong số 5 màu của các vòng tròn Olympic.

14+15-9.jpg

Linh vật chính thức cho Thế vận hội mùa hè Montreal 1976 ở Canada là chú hải ly Amik. Trong ngôn ngữ của người Anh-điêng, Amik có nghĩa là “hải ly”.
1.jpg

Linh vật nổi tiếng nhất trong lịch sử Olympic phải kể đến là chú gấu Misha, xuất hiện tại Thế vận hội Moscow 1980. Victor Chizikov - một họa sĩ chuyên vẽ sách thiếu nhi đã dành 6 tháng để vẽ ra hơn 100 mẫu khác nhau của chú gấu Misha. Với tên đầy đủ là Mikhail Potapych Toptygin, chú gấu dễ thương này đã được biết đến với hàng trăm sản phẩm khác nhau như huy hiệu, poster, nhồi bông v.v...

14+15-7.jpg

4 năm sau, mascot chính thức của Olympic vẫn là một con vật. Được thiết kế bởi Robert Moore và các cộng sự tại hãng phim hoạt hình nổi tiếng Walt Disney, chú vẹt Sam được chọn làm linh vật cho Thế vận hội Los Angeles 1984. Sam cũng được coi là hình tượng tiêu biểu cho nước Mỹ.

14+15-8.jpg

Olympic Seoul 1988 được biết tới bởi hình tượng chú hổ mang tên Hodori. Hodori là cái tên được chọn sau cùng trong số 2.295 cái tên được đưa ra đề cử. Từ “Ho” trong “Hodori” có nghĩa là “hổ” trong tiếng Hàn Quốc, cũng là từ xuất hiện nhiều trong tên các huyền thoại của quốc gia này. Đeo trên cổ biểu tượng 5 vòng tròn của Olympic, Hodori đội trên đầu chiếc mũ Sangmo truyền thống của đất nước mình, cùng dải băng trên mũ uốn lượn theo hình chữ S, đại diện cho Seoul. Cô hổ Hosuni- linh vật nữ trong bộ đôi linh vật của Olympic 1988 mặc dù cũng là linh vật chính thức, nhưng lại rất hiếm khi xuất hiện.

14+15-10.jpg

Cobi - chú chó được cách điệu hơi “quá tay” là linh vật cho Thế vận hội 1992 tổ chức tại Barcelona (Tây Ban Nha) do họa sỹ hoạt hình Javier Mariscal thiết kế. Bên cạnh Cobi, còn có một nhóm các linh vật phụ, và sau Thế vận hội này, cả nhóm đã có hẳn một chương trình ti vi dài kỳ rất được yêu thích tại xứ sở đấu bò tót.

14+15-5.jpg

Olympic Atlanta 1996, sau khi thiết kế linh vật cho Thế vận hội, câu hỏi mà nhà thiết kế John Ryan phải trả lời nhiều nhất là: “Whatizit?” (Nó là cái gì?). Và ông chọn luôn cho nó cái tên Izzy! Thật ra, ý tưởng để cho ra đời Izzy là kết hợp giữa những đặc trưng của bang Georgia (Mỹ), nơi đăng cai Thế vận hội, gồm: củ lạc, loài thú có túi Ôpôt và quả đào.

14+15-12.jpg

Ollie, Syd và Millie - ba linh vật của Olympic Sydney 2000 là ba loài thú đặc trưng của Australia, nước chủ nhà Thế vận hội lần này. Olly (lấy từ Olympic) với hình ảnh một chú chim bói cá, đại diện cho sự phóng khoáng của tinh thần Olympic. Syd (Sydney)- chú rái cá mỏ vịt đại diện cho môi trường, còn Millie (Millennium)- chú nhím đại diện cho công nghệ và thông tin.

14+15-6.jpg

Hai linh vật của Thế vận hội Athens 2004: Athena và Phevos được thiết kế dựa trên những con búp bê có hàng ngàn năm tuổi tìm thấy ở các địa điểm khai quật tại Hy Lạp. Phevos - vị thần tượng trưng cho ánh sáng và âm nhạc, trong khi đó Athena là nữ thần đại diện cho sự thông thái và cũng là thần bảo hộ cho thành phố Athens.
14+15-13.jpg
Linh vật của Olympic Bắc Kinh được chọn vào ngày 11-11-2005. Đó là thời điểm 1.000 ngày trước khi khai mạc Thế vận hội 2008. Linh vật có tên Fuwa, nhưng nó gồm 5 nhân vật: Beibei, Jingjing, Huanhuan, Yingying và Nini.

Tác phẩm của nghệ sĩ Han Meilin, Beibei- linh vật đầu tiên của Olympic 2008 là một chú cá tuyết mang trên mình màu xanh dương của nước, đại diện cho sự phồn thịnh và ấm no.

Chú gấu trúc Jingjing đại diện cho thiên nhiên và bảo tồn. Jingjing cũng là biểu hiện cho sự khỏe mạnh của các VĐV khi mang trên người màu đen của vòng tròn Olympic.

Huanhuan là biểu tượng của ngọn lửa Olympic cùng niềm đam mê thể thao. Chú linh dương Tây Tạng Yingying đại diện cho phong cảnh rộng lớn của đất nước Trung Hoa hùng vĩ.

Cuối cùng là Nini - linh vật được thiết kế dựa trên ý tưởng về những chiếc diều cánh én vàng chao lượn trên bầu trời Bắc Kinh mỗi mùa xuân và hạ. Chim én (được gọi là “yan” trong tiếng Trung) còn đại diện cho Yanjing- tên gọi cổ của Bắc Kinh.

Năm nhân vật trên đây mặc 5 màu áo khác nhau: lam, đen, đỏ, vàng, xanh, tượng trưng cho biển, đất, lửa, không khí và rừng. Và điều trùng hợp là 5 màu này cũng là màu của 5 vòng tròn biểu tượng của Olympic. Càng ý nghĩa hơn khi tên của 5 nhân vật này sẽ ghép lại thành câu “Bei Jing huan ying ni” có nghĩa là “Bắc Kinh hoan nghênh bạn” đấy!

TPO

Tại sao chữ Việt của học sinh hiện nay còn chưa đẹp?

Cuộc thi Chữ Việt đẹp - Giải Báo Công an Nhân dân lần thứ nhất (năm học 2007-2008) đã được các em học sinh từ tiểu học đến trung học phổ thông hưởng ứng tham gia một cách đông đảo. Tổng số bài dự thi lên tới 263.359 bài. Ban giám khảo đã tiến hành chấm hai vòng.

Vòng sơ khảo chọn được 2.313 bài (những bài đạt trình độ từ trung bình khá trở lên) để vào chấm chung khảo. Đó là một tỉ lệ rất thấp (chưa đến 1%), và đã phản ánh tình trạng chung về chữ viết của phần lớn học sinh hiện nay là chưa đẹp.

Từ thực tế trên, chúng ta không nên vội quy kết cho rằng việc dạy và học viết chữ ở nhà trường phổ thông hiện nay là chưa tốt. Chúng ta cần phân tích một cách khách quan để tìm ra nguyên nhân và giải pháp khắc phục. Bài viết dưới đây sẽ phân tích một số nguyên nhân của tình trạng này.

Thái độ ứng xử với chữ viết trong xã hội hiện đại

Nhiều người cho rằng: chữ viết đơn thuần chỉ là một công cụ để giao tiếp. Vì thế, chữ viết không cần đẹp mà cần phải giản tiện, tốc độ viết càng nhanh càng tốt. Và thế là một thời (những năm 80 của thế kỷ trước), người ta đã sản sinh ra kiểu chữ cải tiến để dạy cho học sinh.

Kết quả: chữ viết của học sinh xấu đi, tốc độ viết chậm hơn. Cuộc cải cách về chữ viết đã bất thành và bị cả xã hội lên án. Một xu hướng khác cho rằng: với những tiến bộ của kỹ thuật và công nghệ, người ta không cần chú ý nhiều đến chữ viết nữa.

Nếu trước đây phải viết tay những lá thư, lá đơn, những văn bản thì ngày nay con người đã có các phương tiện kỹ thuật (như máy vi tính, điện thoại di động, các phương tiện nghe nhìn khác v.v...) thay thế cho viết tay, nhanh và tiện dụng hơn nhiều. Thái độ trên của xã hội đã phần nào ảnh hưởng đến ý thức dạy và học viết trong nhà trường.

Thư pháp là một nét đẹp văn hóa. Song một số nhà thư pháp dùng chữ Việt (chữ quốc ngữ) để viết lại tạo ra những nét viết quá cách điệu, rối rắm, khó đọc, không phù hợp với đặc điểm của chữ Việt (một kiểu chữ ghi âm được xây dựng trên cơ sở bộ chữ cái Latinh, không phải là kiểu chữ tượng hình như chữ Hán).

Cây bút viết của học sinh

Cũng như nhiều nước khác trên thế giới, từ lâu nhà trường tiểu học ở Việt Nam đã cho phép học sinh được sử dụng bút bi (thay cho cây bút ngòi “lá tre”, kèm theo lọ mực tím như trước đây).

Cây bút bi là một tiến bộ về công nghệ, một công cụ tiện ích cho con người. Nhưng ở trường tiểu học thì từ khi sử dụng cây bút bi lại là một bước thụt lùi về viết chữ đẹp của học sinh. Với cây bút bi, các em chỉ viết được một kiểu chữ nét đều, không viết được kiểu chữ nét thanh nét đậm.

Chữ viết của các em đã mất đi dáng mềm mại so với trước đây. Muốn luyện viết chữ đẹp, giáo viên lại phải yêu cầu các em phải có thêm một loại bút chuyên dụng (bút máy bơm mực, ngòi bút không có hạt gạo).

Vì thế, nhà trường tiểu học cần phải quy định thống nhất: bên cạnh bút bi, học sinh tiểu học phải có thêm loại bút chuyên dụng để dùng trong giờ tập viết.

Cơ sở vật chất, thiết bị dạy học tập viết

Một thực tế nữa là mặt bằng về cơ sở vật chất, thiết bị trường học giữa các vùng, miền trong cả nước còn chênh lệch nhau quá nhiều. Các phương tiện và đồ dùng dạy học (như bàn ghế, bảng, giấy bút, mẫu chữ tập viết..) ở những vùng khó khăn như nông thôn, miền núi, vùng sâu, vùng xa... còn nhiều thiếu thốn và đa phần là chưa đạt quy chuẩn.

Vì thế, chất lượng của việc dạy và học viết ở các vùng này không thể ngang bằng với các vùng phát triển. Thực tế này đồng nghĩa với việc đa số học sinh vùng khó khăn không có điều kiện luyện viết chữ đẹp.

Chữ viết mẫu của giáo viên

Đọc mẫu, viết mẫu của giáo viên là một phương pháp dạy học trực quan thường dùng trong môn Tiếng Việt ở tiểu học. Được quan sát giáo viên viết mẫu, học sinh nắm được cấu tạo của các nét viết, nắm được quy trình viết và thực hành bắt chước viết theo (làm theo mẫu).

Một giáo viên có chữ viết mẫu đẹp thì nhất định sẽ có nhiều học sinh viết đẹp. Nét chữ của giáo viên sẽ để lại dấu ấn sâu đậm lâu dài trong cuộc đời của các em. Chữ viết đẹp vì thế trở thành một phẩm chất chuyên môn cần phải có của người giáo viên tiểu học.

Muốn có chữ viết đẹp thì phải khổ luyện. Câu chuyện luyện viết chữ của Cao Bá Quát là một tấm gương để chúng ta noi theo.

Thế nhưng giáo viên tiểu học có chữ viết đẹp hiện nay còn chưa nhiều. Thực tế này khiến cho chúng ta cần suy nghĩ thêm về phương pháp đào tạo giáo viên tiểu học, bắt đầu ngay từ khâu tuyển chọn.

Cuộc sống luôn luôn vận động theo quy luật của nó. Những con sông Thương, sông Cầu trong vắt trong thơ ca nay đã bị con người làm đục thì chính con người lại phải tìm cách làm cho chúng trong xanh trở lại.

Chữ Việt của chúng ta cũng vậy. Một thời chúng ta đã làm cho chữ viết của học sinh xấu đi thì bây giờ chính chúng ta lại phải tìm cách làm cho chữ viết của các em trở nên đẹp hơn.

CAND